Có những ngày, việc cố chấp bám víu vào một kế hoạch định sẵn lại chính là ngọn nguồn của sự bực dọc.
Mới đây, khi hạn chót đăng bài của mình đã sát nút, em bé lại liên tục thức giấc và quấy khóc, làm sai lệch hoàn toàn giờ sinh hoạt thường ngày. Thay vì tìm hiểu lý do tại sao con khó chịu, mình lại chăm chăm tìm mọi cách ép con ngủ lại thật nhanh để mình còn kịp giờ viết bài. Sự cáu gắt trỗi dậy và một cảm giác nhói lên trong lòng báo hiệu: Có điều gì đó đang sai ở đây.

Công việc hay sự kết nối với con quan trọng hơn?
Đứng trước sự hỗn loạn đó, mình dừng lại và tự hỏi: Đâu là thứ có ảnh hưởng dài hạn và quan trọng hơn ngay lúc này?
Kỷ luật để đạt mục tiêu là điều cần thiết để duy trì giá trị công việc. Nhưng sự kỷ luật đó có nhất thiết phải cứng nhắc đến mức đánh đổi bằng sự bình yên của hai mẹ con không? Câu trả lời là không. Mình hoàn toàn có thể uyển chuyển thay thế và loại bỏ các ưu tiên theo từng giai đoạn.
Thực tế, luôn có cách để tiếp tục công việc mà không làm mất đi sự kết nối với con. Mình chọn cách sắp xếp lại ma trận thời gian trong ngày:
- Tạm gác lại giờ đọc sách buổi tối (vốn là thói quen phát triển bản thân mà mình rất yêu thích và muốn duy trì mỗi ngày).
- Dùng chính khung giờ đó để bù đắp cho việc hoàn thành bài viết đang dang dở.
Sự đánh đổi này là cần thiết và không làm ảnh hưởng quá nhiều đến kết quả dài hạn của cả hai việc. Nhờ lùi lại một nhịp, mình không còn giữ thái độ khó chịu với con nữa, gạt bỏ sự ôm đồm cứng nhắc để tập trung hoàn toàn dỗ dành con khi mọi thứ đi chệch quỹ đạo.
3 Bước điều tiết cảm xúc khi mọi thứ chệch nhịp
Mình nhận ra phần lớn thất bại của bản thân nằm ở cảm xúc và hơi thở hỗn loạn ngay khi sự việc mới phát sinh. Nếu lao vào vòng lặp: Đổ lỗi -> Nổi nóng -> Thất vọng, mình sẽ mang sự ấm ức đó suốt cả ngày, kế hoạch đổ bể và tất nhiên, mất luôn sự kết nối với con.
Để giải quyết tình trạng này, mình rèn luyện thói quen điều tiết cảm xúc ngay tại trận:
- Dừng lại và quan sát: Nhận diện ngay những cảm giác khó chịu, bất ổn đang nhen nhóm bên trong tâm trí trước khi đưa ra bất kỳ đánh giá nào về sự việc.
- Hít thở sâu: Dùng vài nhịp thở chậm để kéo bản thân về hiện tại, không để những tiêu cực làm mất phương hướng.
- Tạm gác và tin tưởng: Tạm gác lại mọi áp lực công việc để ưu tiên hiện diện bên con, với một niềm tin vững chắc rằng: Lịch trình này chắc chắn sẽ được sắp xếp lại ổn thỏa.
Sẽ có rất nhiều hướng xử lý sáng tạo khác nhau tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người. Việc làm mẹ toàn thời gian không tránh khỏi những lúc lịch trình bị đảo lộn, nhưng việc dừng lại để quan sát cảm giác khó chịu chính là bước đầu cho sự sáng suốt. Khi biết chấp nhận và buông bỏ sự cứng nhắc, chúng ta sẽ ngày càng uyển chuyển hơn trên hành trình làm mẹ và tìm thấy sự tự do ngay trong chính tổ ấm của mình.
